Sunday, October 9, 2011

Câu chuyện bỏ đi [Phần 1]

Đêm trước ngày cô chủ quyết định dọn chuyển nhà đi xa…

Không gian im ắng bao phủ căn phòng nhỏ ấm cúng. Thường ngày, cứ khi nào cô chủ ngủ say là y như rằng đám chén bát trên kệ lại bắt đầu rúc rích cười đùa, khơi mào cho những đêm không ngủ của cơ man nào là chén bát, đĩa, muỗng, chậu, chổi, bếp... Ấy vậy mà nay đã quá nửa khuya, tất cả vẫn im thin thít, chỉ thỉnh thoảng rúc lên tiếng kêu ro ro của lão tủ lạnh gần cửa sổ. Chúng đang mải chạy theo những suy nghĩ mà ai cũng biết đó là gì. 

Mọi thứ chìm trong im lặng tuyệt đối tưởng chừng như muốn nghẹt thở. Bộ loa microlab đành phá tan bầu không khí: 

- Ai trong chúng ta sẽ được cô chủ đóng gói theo nhỉ? 

Tiếng xì xầm bắt đầu lan tỏa dần trong căn phòng nhỏ. Những chiếc bát gốm sứ Bát Tràng cố gắng lấy tự tin trong âm giọng run run thấy rõ: 

- Chắc chắn là chúng tôi sẽ được đóng gói theo. Chúng tôi là vật kỷ niệm rất thiêng liêng với cô chủ! 

“Nhưng các cậu dễ vỡ lắm. Cô chủ sẽ không thể mang đi với chặng đường xa như thế” – Đám đũa lanh chanh trong ống phản đối. 

- Tôi thì khỏi cần nói. Không có tôi, làm sao cô chủ đựng quần áo đây? 

Chiếc vali màu tím đứng góc phòng cất giọng trầm trầm lạc quan. Đúng là nó sẽ được theo cô chủ. Cô chủ cưng nó nhất mà vì mỗi lần đi công tác xa luôn mang theo nó mà. 

- Còn tôi nữa. Cô chủ rất thích nấu ăn. Tôi lại bằng gang không dễ vỡ. Tôi sẽ được cô chủ mang theo.

Chiếc nồi đứng im trong góc bỗng cất tiếng xen vào. 

Dù đang rất căng thẳng nhưng cả đám bỗng cười ồ vì cho rằng nó đã quá tự tin và ngô nghê “Tại sao anh lại có thể nói câu đó khi là một cái nồi bị vỡ vung nhỉ? Làm sao cô chủ có thể mang theo một vật vô ích như thế???” 

- Cổ chủ rất thích đọc truyện tranh và cổ tích. Chúng tôi lại rất nhỏ gọn. Chúng tôi sẽ có 1 chỗ trong chiếc vali của cô chủ. 

Đám truyện Lucky Luke và Doraemon đồng loạt lên tiếng. 

Tiếng xì xào dần nổi lên. Mỗi vật dụng trong căn phòng đều nhìn lại xem chúng có đạt tiêu chuẩn: Không vỡ, nhỏ gọn, có ích cho cô chủ không. Chiếc đèn bàn tư lự nắn nắn cái bóng điện “Mình không quá lớn. Nhưng bị cái của nợ này là dễ vỡ. Chả lẽ vứt nó đi trước khi cô chủ tỉnh giấc?”. Chiếc quạt bàn nghiền ngẫm và thầm cảm ơn vì nó thiết kế khá nhỏ gọn, có khung nhựa bảo vệ mấy cái cánh quạt dễ gãy. Lão tủ lạnh cũng sợ tới gai người vì thấy như lão quá nặng và béo. Lão cố gắng thóp cái bụng vào nhưng được là bao nhiêu, cái tủ vẫn chình ình ra đó. Mắt lão méo xệch đi vì chả biết làm thế nào để đạt tiêu chuẩn “Nhỏ gọn”. 

Bỗng có tiếng khóc thút thít vang lên. Lúc đầu còn nhỏ nhưng dần to dần và vỡ òa trong đêm khuya. 

- Bếp ga. Vì sao cháu lại khóc thế? 

Đúng là tiếng khóc của bé bếp ga. Con bé chiếm 1 diện tích khá lớn trong căn phòng nhưng được cái tốt tính và luôn làm người khác thấy ấm lòng mỗi khi cô chủ nấu ăn. 

- Cháu chưa bao giờ nghĩ tới việc được theo cô chủ. Cháu biết chắn chắn cháu sẽ ở lại. Nhưng liệu cháu sẽ đi đâu đây? Liệu cháu có thể được một người chủ nào khác tốt như cô chủ không??? 

Đám đồ đạc đều im lặng trước tâm sự của bếp ga. Uh. Rồi liệu ai trong số chúng sẽ được theo cô chủ. Tất cả? Một vài? Hay cô chủ sẽ chỉ mang theo gã vali như thường lệ? Những vật bị cô chủ bỏ lại sẽ đi đâu?


Trời đã hửng sáng. Ai sẽ ở lại và ai sẽ ra đi? 

Câu chuyện tiếp theo như thế nào? Mời các bạn đón đọc phần 2 nhé.
Ngụ Ngôn Hoa Nắng 

4 comments:

  1. Đang chờ... cả nửa năm rồi

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thật ra có kết luận là ai đã ở lại và ai đã ra đi rồi. Tuy nhiên vì mình chưa có thời gian để ngồi đặt bút viết. Sẽ có những hình ảnh thực sự về các đồ vật mà mình viết trong này.

      Delete