Wednesday, August 3, 2011

Hạnh phúc của Hột Mít


Ngày xửa ngày xưa, xa ơi là xa, chả còn nhớ là lúc nào nữa, có lẽ còn xa hơn cả câu chuyện về cô bé Lọ lem hay nàng công chúa ngủ trong rừng…

Trong một kinh thành nọ, cậu bé Hột Mít sống một mình trong ngôi nhà xinh xinh, nằm lắt lẻo trên Cây Mít Già đầu phố. Lẽ ra, Hột mít sống cùng với ba mẹ trong căn nhà Quả Mít nhưng vì thích cuộc sống tự lập nên cậu tách ở riêng. Vì còn quá nhỏ bé nên cậu chưa đủ sức dời khỏi cây mít già, cậu đành lấy tạm 2 chiếc lá bàng khô vướng trên cây và kết thành ngôi nhà nhỏ bé ấm áp cho riêng mình.

Một ngày nọ, Hột mít quyết định chia tay ngôi nhà lá bàng để bắt đầu chuyến phiêu lưu tìm hiểu thế giới quanh nó. Anh chị và cả các bạn chim sẻ khuyên can mà Hột Mít vẫn không thay đổi ý định táo bạo này. Trước ngày xuống cây, mẹ Hột Mít gọi lại và dặn dò:

- Hột Mít đi cẩn thận nhé con. Trên đường đi, con nhớ lựa đường đất mềm, đừng đi đường đá cứng.

Hột Mít nghe như gió thoảng qua tai, ù ù cạc cạc dạ mẹ rồi từ biệt anh chị và các bạn ra đi. Các bạn sẻ giúp đưa Hột mít xuống dưới gốc cây Mít già. Mát lạnh. Một cảm giác thật là … Yomost! Chưa bao giờ Hột Mít lại cảm nhận đất lại mềm và mát lạnh như thế. Ngày xưa ở trên cây, chỉ biết cảm giác mát từ cô Mưa hay ông Gió tới thăm. Giờ nó mới biết hóa ra Đất và Cỏ cũng mát không kém!

Hột mít cứ thế lăn đi. Hột mít lăn xa, xa thiệt là xa. Qua mấy con sông (thật ra là vũng nước), qua mấy cánh đồng rộng bao la (Thật ra là bụi cỏ ven đường). Qua bao đỉnh núi cao vời vời (Thật ra là đống đất đổ ra từ mấy căn nhà đang xây dở). Hột Mít đi nhiều và nhiều lắm, nhiều tới nỗi sờn cả chiếc áo màu vàng rất đẹp của Hột Mít cơ mà. Nhưng mà Hột Mít lại không lấy điều đó làm phiền muộn. Hột Mít thích chiếc áo trở nên bụi bặm bởi nó khiến Hột Mít nhìn như trưởng thành hơn. Hột mít tự hào vì nó.

Một sáng mùa thu, trời hơi lành lạnh. Sau quẵng đường dài, Hột Mít quyết định dừng trước một ngôi nhà có cánh cửa gỗ sơn màu xanh rất đẹp. Hột Mít thích màu xanh nhẹ của cánh cửa. Nó càng đẹp hơn khi kết hợp với gam màu trắng của tường nhà. Hột Mít nhìn quanh. Giàn hoa tigôn rủ nhẹ phủ lối cổng vào ngôi nhà. Đường vào rải những viên đá tròn tròn, nho nhỏ, len giữa đó là các mảng cỏ xanh mướt.. Thật tuyệt…

Thôi! Nói trắng ra Hột Mít dừng lại chỉ vì nó đang bị kẹt dưới chân của một con cún nghịch ngợm. Thấy bộ dạng hài hước và dễ thương của Hột Mít, Cún ta không khỏi phấn khích và bắt đầu giỡn với Hột Mít chả khác gì một con mèo đang vờn con chuột.

- Khùng à?

Hột Mít cộc cằn quát lên.

- Có bỏ cái chân ra khỏi người tôi không thì bảo?

Nhưng Cún con dường như vô tâm hay cố tình không để ý. Cún vẫn đùa với Hột Mít và thích thú mỗi lần làm cu cậu lăn lông lốc trên nền cỏ mượt mà.

Hột Mít cáu tiết lên. Nó lăng mình lên đường đá, tránh xa Cún con và dường như lời mẹ dặn đã biến mất hoàn toàn… Tất nhiên Cún không thể đuổi theo Hột Mít bởi đường đi rất đông người qua lại, nếu cứ cố chạy ra có thể bị người hay xe chạy qua đè trúng. Cún chả biết làm sao, nó lo lắng nhìn theo Hột Mít đang lăn dần ra giữa đường.

- Gâu Gâu!

Cún cất tiếng gọi lớn nhưng Hột mít không thèm nghe. Ghét rồi. Nó cứ nhắm mắt mà lăn. Bỗng! Sao tiếng gì ầm ĩ, sao thế này? Âm thanh thật chát chúa? Nó cứ bị lăng qua lăng lại. Đường đá rất trơn, nó không thể giấu mình an toàn dưới những bụi cỏ xanh rậm. Dòng người đi lại qua đường cùng tiếng xe ngựa chạy không ngừng… Hột mít hoa mắt cả lên. Lớp áo vàng của nó nhanh chóng bị bóc trầy dưới bánh xe ngựa. Nó hoảng hốt nhưng muộn rồi. Không ai thấy Hột Mít bé nhỏ đang cố gắng tránh những va chạm. Hột Mít thấy đất trời chợt tối sầm. Hột Mít nhớ tới mẹ, nhớ tới các anh chị, nhớ tới cái Cây Mít Già góc phố, nhớ cả tiếng chim sẻ. Tất cả mờ dần mờ dần….

Sột sột… Hột Mít lờ mờ tỉnh giấc. Cún con đang liếm nhẹ Hột mít. Thật ghê tởm. Sao nó lại còn muốn ăn thịt mình sao? Hột Mít muốn la, muốn mắng nhưng nó không thể nói được nữa. Nó nằm im với quanh người chằng chịt nhưng vết nứt nẻ. Nó đang chết sao? Không! Nó không muốn chết! Nó còn phải đi nhiều nữa, xa thật xa… Nó phải được biết tới thế giới rộng bao la!

Cún cào đất vườn. Sột sột. Trời ơi nó làm gì? Nó muốn chôn sống mình sao? Hột Mít muốn gào lên. Nước mắt nó lăn dài và chảy theo vết nứt quanh người. Nhưng không ai thèm nhìn ngó nó.

Cún con dùng chiếc mũi xinh xắn của mình và đẩy Hột Mít xuống cái hốc be bé mà nó vừa cố gắng đào bới bằng tất cả sức lực mà một con cún nhỏ bé như nó có thể làm được.

Hột Mít thấy buồn ngủ lạ. Nó nguyền rủa. Nó cay đắng và nó nhằm mắt… Đất ấm và êm làm sao… Tiếng mẹ à ơi. Tiếng gió thổi. Nó chìm vào giấc ngủ. Trên kia, một con cún đang nằm bệt và gác chiếc mũi xinh xắn lên trên mặt đất nơi vừa đặt Hột Mít xuống…

Gió nhẹ nhàng thổi, mưa bụi lất phất bay… Nơi Cún chôn Hột Mít xuất hiện cây lá mầm xinh xắn. Cún có thêm nhiệm vụ bảo vệ cây mầm, nó xua đuổi tất cả những con vật có thể làm hại cây…

Rì rào. Rì rào! Xuân qua đông tới, hè nối gót sang. Từ một cây mầm bé nhỏ, giờ đây một cây Mít non đã hiện ra. Mập mạp, vững chắc.

- Ah Cây Mít! Chắc sẽ nhiều quả và mát lắm đây!


Người đi đường đã nhận ra nó và reo vui bàn tán về nó.

Hột Mít hạnh phúc làm sao (Ah mà không. Giờ phải gọi Hột Mít là Cây Mít chứ). Mỗi ngày trôi qua, nó thấy mình lớn hơn. Nó vươn rộng tán lá để đón nhận nắng, gió và cả những trận mưa rào đầu hạ. Nó thích thú vì giờ Cún chỉ có thể chạy quanh nó chứ không thể đè đầu cưỡi cổ nó như trước. Càng lớn, nó càng nhìn được nhiều thứ hơn. Nó thấy những dãy núi xa xa, nó thấy những mái nhà nối tiếp mái nhà… Rì rào, rì rào.

Cây Mít trở mình, gió thổi rì rào qua từng kẽ lá.

- Wow! Cây mít đẹp quá. Mát quá mát quá!!!

Chấm dứt để rồi bắt đầu. Dừng lại để rồi vươn lên. Hạnh phúc của Hột Mít không đâu xa, đơn giản chỉ thế thôi.

No comments:

Post a Comment