Friday, December 23, 2011
Saturday, October 8, 2011
Câu chuyện bỏ đi [Phần 1]
Đêm trước ngày cô chủ quyết định dọn chuyển nhà đi xa…
Không gian im ắng bao phủ căn phòng nhỏ ấm cúng. Thường ngày, cứ khi nào cô chủ ngủ say là y như rằng đám chén bát trên kệ lại bắt đầu rúc rích cười đùa, khơi mào cho những đêm không ngủ của cơ man nào là chén bát, đĩa, muỗng, chậu, chổi, bếp... Ấy vậy mà nay đã quá nửa khuya, tất cả vẫn im thin thít, chỉ thỉnh thoảng rúc lên tiếng kêu ro ro của lão tủ lạnh gần cửa sổ. Chúng đang mải chạy theo những suy nghĩ mà ai cũng biết đó là gì.
Kho tàng
Ngụ Ngôn Hiện Đại
Thursday, August 11, 2011
Lọ thủy tinh và hạt đậu
Bé Jo đang ốm rất nặng. Em nằm bệt trên chiếc giường kê gần song cửa sổ. Mỗi sáng, nắng sớm lách qua song cửa và rọi vào phòng. Bé có thể cảm nhận được những vệt sáng nóng ấm, nhảy múa trên đôi bàn tay gầy gò và tím bầm lại vì vết tiêm. Bé nhìn chó Bông và mèo Mun ngoài sân, nhớ những ngày chơi cút bắt cùng chúng…
Kho tàng
Ngụ Ngôn Hiện Đại
Thursday, August 4, 2011
Chiếc bánh mì Ba Lan
Nhà có ba chị em. Đứa nào đứa đó mồm miệng luôn tay trừ con bé út mới hơn 1 tuổi, chỉ bi ba bi bô chưa biết nói. Người ta vẫn đùa nếu nó biết nói, chắc cả ngày cái nhà ấy họp chợ.
Kho tàng
Blog Hoa Nắng
Wednesday, August 3, 2011
Chuyện nàng Áo Hồng và chàng Quần Nõn Chuối
Câu chuyện của chúng ta diễn ra trong 1 cái tủ quần áo nhé các em.
Các bé gái thường được ba mẹ mua cho nhiều quần áo màu sắc và cũng không ngạc nhiên nếu một ngày, trong tủ quần áo của một bé gái lại xuất hiện cái quần màu nõn chuối cùng chiếc áo hồng xinh xắn.
Kho tàng
Ngụ Ngôn Thiên Nhiên
Khoảng lặng tâm hồn
Cuối tháng 4 đầu tháng 5.
Hà Nội lá rụng nhiều tựa trong những ngày thu. Cái nắng giao mùa xuân - hè khiến tiết trời dịu ngọt, mát lạnh. Đi bất kỳ con đường nào của Hà Nội, người ta cũng dễ dàng nhận thấy hai bên đường, lá xà cừ phủ kín, vàng rực tựa 2 nét cọ lớn đậm màu điểm xuyến bức tranh giao mùa thiên nhiên.
Kho tàng
Blog Hoa Nắng
Mưa dại
Hà Nội cuối tháng 3 trời trở lạnh đột ngột. Gió, mưa kéo đến dầm dề ngày qua ngày như một thứ dung dịch acit ăn mòn vào trí óc của từng người. Những buổi sáng lười biếng không chịu ra khỏi chăn. Đôi bàn tay nhỏ bé lạnh cóng khẽ quờ quạng cố chui vào chiếc áo mưa nhanh nhất có thể…
Kho tàng
Blog Hoa Nắng
Subscribe to:
Posts (Atom)





